Posted by: bsngoc | 02/07/2011

Trọng Thủy và thiếu minh bạch

Chính phủ ta phát ra những tín hiệu khó hiểu. Mới cho người đi dự hội thảo về an ninh ở biển đông bên Mỹ thì ngay sau đó lại ra thông cáo chung với kẻ thù rằng hai bên phản đối can thiệp của nước ngoài. Cái “nước ngoài” đây là Mỹ. Trớ trêu thay Mỹ đang muốn giúp chúng ta. Tại sao có những tín hiệu khó hiểu như thế? Tất cả có lẽ chỉ là sự thiếu minh bạch trong hành xử của những người đương quyền.

Một học giả Mỹ khi nhận định về sự hung hãn của Trung Quốc nhận xét rằng rất khó biết tại sao Trung Quốc lại hành xử côn đồ với Việt Nam trong thời gian qua. Ông nói cái khó khăn chính là Trung Quốckhông bày tỏ ý định của mình một cách nhất quán. Rất thiếu thông tin. Ông kết luận rằng sự thiếu minh bạch đã làm cho tình hình thêm căng thẳng. Ông viết về sự thiếu minh bạch của phía Trung Quốc, nhưng chúng ta cũng có thể nói sự thiếu minh bạch của phía Việt Nam. Sự thiếu minh bạch của Việt Nam có thể rất nguy hiểm. Chúng ta có quá nhiều bài học của sự nguy hiểm, nhưng hình như chính phủ không muốn học bài học nào cả.

Theo dõi những diến biến chung quanh vấn đề tranh chấp giữa ta với kẻ thù Trung Quốc trong thời gian qua, một điểm toát lên rõ ràng là sự thiếu minh bạch. Thiếu minh bạch về thông tin. Đó là một điều khó hiểu. Chính quyền này rất thích phô trương. Một cái giải Fields báo chí làm rầm rộ. Nhưng nếu chẳng có giải gì thì chính quyền im re. Chúng ta từ đó có thể suy ra rằng tốt khoe xấu che, rất đúng với truyền thống Việt Nam. Suy luận xa hơn, một chính quyền không muốn chia xẻ thông tin với người dân là một chính quyền thiếu tự tin hoặc có gì bất chính. Nếu kết quả đàm phán là tích cực thì chắc chắn chúng ta đã biết vì bản chất của chính quyền là thích phô trương và khoe. Suy ngược lại, việc dấu nhẹm thông tin là một tín hiệu cho thấy kết quả đàm phán không tốt.

Đối với những người cầm quyền thông tin là vũ khí. Những thông tin an ninh quốc phòng cần giữ mật thì có thể hiểu được. Nhưng thông tin về lãnh hải, lãnh thổ và đàm phái với kẻ thù thì người dân cần phải biết. Đất nước này là của dân tộc Việt Nam chứ đâu phải của chính phủ mà chính phủ đàm phán với kẻ thù sau lưng mình. Từ thiếu minh bạch, chúng ta có quyền đặt câu hỏi những người đang cầm tay lái con thuyền đất nước đang nghĩ gì và làm gì. Họ sẽ lèo lái con thuyền Việt Nam đi đâu?

Sự thiếu minh bạch đầu tiên là những gì phát biểu ở Mỹ. Trong hội thảo về an ninh biển Đông do một trung tâm nghiên cứu Mỹ tổ chức, Việt Nam cử một phái đoàn đi dự. Trong hội nghị đó, có 3 bài nói chuyện từ phía phái đoàn Việt Nam. Nhưng chúng ta không biết họ nói gì trong đó. Chúng ta chỉ biết họ chỉ đọc báo cáo, chứ không tham gia tranh luận hay đặt câu hỏi cho kẻ thù. Tại sao không công bố những bài báo cáo của phái đoàn Việt Nam cho người Việt biết?

Nhưng sự thiếu minh bạch đáng sợ hơn là chuyến đi của ông Hồ Xuân Sơn sang Trung Quốc. Ngay sau khi phái đoàn Việt Nam từ Mỹ về nước thì ngày 28/6 Tân Hoa Xã đưa ra một bản tin, trong đó có đoạn viết về cuộc gặp gỡ ông thứ trưởng Ngoại giao Hồ Xuân Sơn và ông Đới Bỉnh Quốc, Ủy viên Quốc vụ viện Trung Quốc đặc trách đối ngoại. Chúng ta chỉ biết có cuộc gặp gỡ này qua Tân Hoa Xã. Phía Việt Nam chưa đưa tin. Đến khi đưa tin thì mọi chuyện đã rồi.

Tuy nhiên, điều chúng ta quan tâm là nội dung cuộc gặp mặt đó là gì. Mối quan tâm này chính đáng, bởi vì Tân Hoa Xã lớn tiếng thúc giục ông Hồ Xuân Sơn: “thực hiện nghiêm túc thỏa thuận của cấp cao hai nước, không có những việc làm gây phức tạp thêm tình hình, không để vấn đề Biển Đông ảnh hưởng đến quan hệ hai nước”. Một cách nói trịch thượng của bề trên. Chẳng những thế, Tân Hoa Xã còn nhắc đến công hàm của cố thủ tướng Phạm Văn Đồng để nói rằng Việt Nam đã công nhận Trung Quốc có chủ quyền trên các hòn đảo Trường Sa và Hoàng Sa. Ai cũng biết rằng Tân Hoa Xã muốn nói với thế giới rằng ông Hồ Xuân Sơn đã tán thành chủ quyền của Trung Quốc, đã tán thành cái công hàm tai hại của ông Phạm Văn Đồng.

Trước những lời của Tân Hoa Xã, chúng ta phải hoang mang. Chúng ta muốn biết ông Hồ Xuân Sơn đã thỏa thuận gì với kẻ thù Trung Quốc? Có phải ông Hồ Xuân Sơn đã tán thành công hàm của ông Phạm Văn Đồng? Có phải ông Hồ Xuân Sơn đã công nhận chủ quyền của Trung Quốc? Hàng loạt câu hỏi phải nêu lên. Ấy thế mà phía Việt Nam không có đến một lời giải thích! Tại sao không công bố cho người dân biết ông Hồ Xuân Sơn đã thỏa thuận điều gì với kẻ thù? Tại sao dấu diếm?

Ông Hồ Xuân Sơn sang gặp đối tác ở Trung Quốc không phải là chuyến đi bình thường. Báo chí mô tả ông là “đặc phái viên” của lãnh đạo cao cấp Việt Nam. Với vai tro đặc phái viên, ông đóng vai trò rất quan trọng. Trong bối cảnh kẻ thù xâm lăng, vai trò của ông còn có ý nghĩa quan trọng hơn nữa. Vậy ông là nhân vật như thế nào và chúng ta có tin tưởng vào ông hay không? Chân dung của nhân vật Hồ Xuân Sơn có thể phác họa như sau:

Sinh năm: 1956Quê quán: Quảng TrịHọc vấn: 1978, Đại học Bắc Kinh (khoa Trung Văn)

Sự nghiệp:  1978: vào ngành ngoại giao; 1978-1980: Chuyên viên Vụ Trung Quốc; 1980-1983: Phiên dịch viên của ĐSQ Việt Nam tại Trung Quốc; 1983-1989: Chuyên viên Vụ Trung Quốc; 1989-1993: Bí thư thứ hai, ĐSQ Việt Nam tại Trung Quốc; 1994-1996: Phó Vụ trưởng Vụ Trung Quốc, Bộ Ngoại giao; 1997-2000: Tham tán Công sứ, Đại sứ quán Việt Nam Trung Quốc; 2000-2002: Phó Vụ trưởng Vụ Chính sách đối ngoại, Bộ Ngoại giao; 2002-2004: Vụ trưởng Vụ Châu Á 1 , Bộ Ngoại giao; 2004-2007: Tổng Lãnh sự Việt Nam tại Hồng Kông (Trung Quốc); 2007-2008: Phó Chủ nhiệm Ủy ban Biên giới Quốc gia, Bộ Ngoại giao ; 2008-nay: Thứ trưởng Bộ Ngoại giao; 2011: Ủy viên Ban chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam.

Chúng ta thấy sự nghiệp của ông HXS không có gì xuất sắc cho lắm. Đó là sự nghiệp của một người công chức trung bình. Điều thú vị là lý lịch của ông gắn liền với hai chữ “Trung Quốc”. Chuyên viên về Trung Quốc. Phiên dịch Trung Quốc. ĐSQ Việt Nam ở Trung Quốc. Đàm phán về biên giới với Trung Quốc. Hai chữ Trung Quốc là một nét đậm trong sự nghiệp và lý lịch công chức của ông. Chúng ta cũng không đọc được một bài viết nào của ông để biết ông có hệ lý luận nào đáng chú ý, có ý tưởng gì đáng biết, và trình độ văn hóa của ông đến đâu. Trình độ văn hóa của ông có bằng TS Vũ Cao Phan không? Trong một xã hội ruỗng mục, tham ô hối lộ từ trên xuống dưới, trong cái hệ thống mà chức quyền đều được mua bán, câu hỏi đó hoàn toàn cần thiết. Với một người tầm thường và bí ẩn như thế chúng ta có tin tưởng giao cho chức vụ “đặc phái viên”? Vậy mà ông đã là đặc phái viên của lãnh đạo cao cấp Việt Nam!

Chúng ta có quyền đặt vấn đề minh bạch. Năm 1958, ông Phạm Văn Đồng nhân danh chính phủ VNDCCH gởi một công hàm đến Chu Ân Lai trong đó có đoạn “Chính phủ nước Việt-nam dân chủ cộng hoà ghi nhận và tán thành bản tuyên bố, ngày 4 tháng 9 năm 1958, của Chính phủ nước Cộng hoà nhân dân Trung-hoa, quyết định về hải phận của Trung-quốc”.

Tuyên bố ngày 4/9/1958 của Trung Quốc viết “Bề rộng lãnh hải của nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc là 12 hải lý. Ðiều lệ này áp dụng cho toàn lãnh thổ nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc, bao gồm phần đất Trung Quốc trên đất liền và các hải đảo ngoài khơi, Ðài Loan (tách biệt khỏi đất liền và các hải đảo khác bởi biển cả) và các đảo phụ cận, quần đảo Penghu, quần đảo Ðông Sa, quần đảo Tây Sa, quần đảo Trung Sa, quần đảo Nam Sa, và các đảo khác thuộc Trung Quốc”.

Không ngạc nhiên khi có người nói rằng công hàm của ông Phạm Văn Đồng là một “công hàm bán nước”.

Không ai trong chúng ta biết ông Phạm Văn Đồng gởi cái “công hàm bán nước” cho đến khi kẻ thù nó tung ra! Đến khi chúng ta biết có cái công hàm đó thì mọi việc coi như đã quá trễ. Là “chuyện đã rồi”. Đó là cái tai hại của sự thiếu minh bạch. Chỉ vì tình đồng chí và ý chí giải phóng miền Nam mà ông Phạm Văn Đồng sẵn sàng đi đêm với kẻ thù. Không biết phải dùng từ gì để nói về động thái đó.

Bài học thiếu minh bạch còn liên quan đến vấn đề đàm phán biên giới phía Bắc. Chưa một lần chính quyền công bố những thỏa thuận mà họ đã đạt được với phía kẻ thù Trung Quốc. Đến khi thông tin rò rỉ thì đã muộn. Chúng ta đã mất phân nửa thác Bản Giốc. Chúng ta đã mất một phần đất bằng tỉnh Thái Bình cho kẻ thù. Theo tôi biết trong lịch sử hiện đại chưa bao giờ chúng ta mất nhiều đất như thế. Để mất một tất đất đã là một trọng tội với tiền nhân. Để mất cả một tỉnh như thế thì gọi là gì? Lê Chiêu Thống và Trần Ích Tắc sống lại chắc còn lắc đầu chào thua cái tài của những người đương quyền. Nên nhớ rằng lý lịch ông Hồ Xuân Sơn cho biết ông ta là một trong những người đương quyền có tham gia đàm phán về biên giới với phía kẻ thù Trung Quốc.

Không người dân Việt nào không biết đến nhân vật Trọng Thủy và Mỵ Châu. Chuyện xưa kể rằng Mỵ Châu là con của An Dương Vương của nước Âu Lạc. Lúc đó Triệu Đà muốn tiến chiếm Âu Lạc của An Dương Vương, nhưng không cách gì thắng được vì Âu Lạc có nỏ thần. Triệu Đà sai con trai là Trọng Thủy sang Âu Lạc và tìm cách kết hôn với Mỵ Châu để nắm lấy bí mật quân sự. Khi nắm được bí mật, Triệu Đà xua quân tiến chiếm Âu Lạc. An Dương Vương thất trận thê thảm, nhưng cũng nhận ra con gái mình chính là kẻ nội gián. An Dương Vương giết chết con gái và tự tử.  Câu chuyện mang màu sắc thần thoại, nhưng vì đọc bài báo “nỏ thần” trên Tuanvietnam nên tôi phải nhắc truyện cổ tích. Truyện cổ tích ấy có liên quan đến sự thiếu minh bạch mà ta chứng kiến ngày nay. Không khéo Việt Nam chúng ta đang là nhà của hàng trăm Trọng Thủy thời nay. Một Trọng Thủy mà An Dương Vương mất nước, một trăm Trọng Thủy thì chắc có ngày chúng ta không có mảnh đất để gọi Việt Nam.

Bài học về thiếu minh bạch trước đây coi chừng lặp lại hôm nay. 53 năm trước, ông thủ tướng đã để lại một di sản làm nhức đầu chúng ta. Nhức đầu để xóa bỏ những con chữ của ông trên giấy trắng mực đen. Nay đến một ông thứ trưởng ngoại giao. Chúng ta không biết ông thứ trưởng đã thỏa thuận gì với kẻ thù, nhưng bài học từ công hàm của ông Phạm Văn Đồng làm chúng ta không yên tâm. Chỉ hy vọng rằng không có một Lê Chiêu Thống hay Trần Ích Tắc tân thời. Nhưng hy vọng chỉ là hy vọng bởi sự thiếu minh bạch làm chúng ta phải cảnh giác với những con người do kẻ thù đào tạo và nuôi nấng.

BSN

About these ads

Responses

  1. Một Trọng Thủy mà An Dương Vương mất nước, một trăm Trọng Thủy thì chắc có ngày chúng ta không có mảnh đất để gọi Việt Nam. ————————————————————————————————-Hehe cái đất Việt này bây giờ có đến 3 triệu Trọng Thủy đó ,chuyến đi của HXS sang TQ vào thời điểm nhạy cảm này quả là dại ,hậu quả thì đã rõ ,nó lu loa với thế giới rằng “đã đồng thuận?” trong khi nhân dân chẳng biết cái đồng thuận này có giống cái công hàm kia không ,kẻ dại hơn ông HXS chính là kẻ đã chỉ thị cho HXS đi TQ.

  2. Còn 1 chi tiết về ông HXSơn là được đào tạo ở Bắc Kinh. Trong những năm tháng đói kém đó của Tung Của, s/v VN vẫn được chu cấp nhiều hơn cả s/v Tung Của. Được đúc trong lò của nó, được ưu đãi, làm việc chung vơí chúng trong vụ đàm phán biên giới – phạm phải sai lầm như lời của các cán bộ đảng trong các buổi họp cấp uỷ, sẽ nói sau – thì làm sao đất nước VN trông chờ 1 lợi ích dù nhỏ từ công tác của ông này.

    Vài năm trước đây, cậu tôi – 1 đảng viên nghành ngoại giao về hưu đã kể về vụ thác Bản Giốc là, trong 1 buổi sinh hoạt đảng với tổ đảng hưu trí ở Hà Nội là “mình mắc sai lầm vì đồng ý với phía Trung Quốc những điểm căn bản trước khi đi vào phân định chi tiết là ‘nếu gặp 1 dòng sông thì cứ lấy điểm sâu nhất của dòng sông làm mốc chia đôi ra.’ Đến thác Bản Giốc thì các bạn Trung Quốc đem điều đó ra để làm căn cứ cho quyết định phân chia biên giới thì mình phải đồng ý.”

    Có vài điều quá đáng trong câu chuyện ngu xuẩn và khốn nạn này.

    1- như lời b/s nói, những điều này họ chỉ phổ biến trong nội bộ đảng, và sau khi dư luận đả kích về việc mất thác Bản Giốc cả vài năm. Hoàn toàn thiếu minh bạch.

    2- Đàm phán để xác định chủ quyền đất nước trên mảnh đất tổ tiên đổ xương máu để gìn giử mà họ làm như chuyện 2 thằng bé giành nhau tấm bánh. Ngay cả lúc giành nhau tấm bánh, có khi 2 thằng bé phải uýnh nhau phù mỏ chứ có đâu ngu và nhục như mấy ông cốt đột trong đoàn VN được chỉ đạo bởi 15 ông hầu vương là ‘thôi thì sự đã lỡ rồi, bỏ tình yêu tổ quốc để giữ tình đồng chí’.

    3- Tầm của các ông công chức trong đoàn đàm phán VN mà ông Sơn là 1 quả là không cao hơn bãi phân của 1 đứa con nít bị diarhea khi phê duyệt và đồng ý với các điểm cơ bản do phiá TQ đưa ra trước vòng đàm phán chi tiết.

    Cám ơn b/s về bài viết hay.

  3. ko phai chi co PVD ky ban ma PVD chi la thang HE thua hanh lenh cua tren thoi , Tren la ai thi moi nguoi da ro do chinh la cai XAC THOI dang nam chinh inh giua thu do HN. Ai ban nuoc hay chi ra cho ro

  4. Toi la nguoi dan dang song o thon que khong co co hoi tiep xuc nhieu luong thong tin nhung thay tu khi xay ra su kien TQ hung hang khieu khich, xam pham lanh hai VN, dang, nha cam quyen VNboc lo ban chat la mat la trai, noi mot dang lam mot neo. Bi TQ cot chat vao vong kim co va vi loi ich dang, loi ich nho nen su dong thuan rat cao.The ma ho gia nai truoc cong luan quoc te, My. Ho danh gia My qua thap khi dang cho tro du day giua 2 cuong quoc Trung My

  5. Có gì thì 50 năm sau tự nhiên ai đó qua Hà nội đổi cờ thành cờ TQ thì dân ta biết sau vậy !!!

  6. Chỉ từ lý lịch của ông thứ trưởng mà suy ra cũng đủ cho ND ta không có hy vọng gì tốt đẹp vào công tác của ông này với TQ.Biết còn bao nhiêu người trong bộ máy lãnh đạo đảng nhà nước ta được “Đúc từ” TQ và được caì vaò từ tình báo TQ.Nguy hiểm hơn nữa là:Những người naò đã cử ông thứ trưởng do TQ đào tạo naỳ sang”Triều kiến” TQ?ND Việt Nam không lo lắng sao được khi bọn họ chỉ lo bảo vệ quyền cai trị của họ bằng “Tình đồng chí cao hơn Tổ Quốc”.

  7. “Nếu kết quả đàm phán là tích cực thì chắc chắn chúng ta đã biết vì bản chất của chính quyền là thích phô trương và khoe. Suy ngược lại, việc dấu nhẹm thông tin là một tín hiệu cho thấy kết quả đàm phán không tốt.”
    Đúng như Người viết đã vạch ra.Lãnh đạo VN đã xin xỏ chứ không phải đàm phán đúng nghĩa.

  8. Kính thưa các độc giả của anh Basam, cát hạ xin có một vài lời trao đổi. Đọc xong bản tin trên Tân hoa xã, cát hạ cảm thấy ớn lạnh cả xương sống, chí nguy, chí nguy, tức cha chả, tức cha chả. Cái ông Hồ Xuân Sơn này làm mất thể diện quốc gia quá. Dĩ nhiên ông ta phải nói những điều cấp trên chỉ thị.Không ngờ cái ông Hồ Xuân Sơn này lại có bản lý lịch đáng nghi như vậy. “Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã”.
    Hãy bàn rộng ra một chút, xưa kia các triều đại phong kiến, để bảo vệ thể chế của mình, các vua chúa thường phải cống nạp nước lớn bên cạnh, đôi khi phải dâng cả đất đai thành trì để tồn tại. Nhưng ngày nay đã khác, ngày xưa phải đơn thương độc mã, nên các vua chúa mới phải hạ tiện như vậy. Ngày nay, còn có luật pháp Quốc tế, nếu biết tranh thủ luật pháp Quốc tế, tranh thủ đồng minh, đoàn kết khu vực, dù có to xác như TQ cũng chẳng thể làm gì được. Muốn vậy, Việt nam không nên quá coi trọng thể chế, mà phải coi trọng Tổ quốc, chọn bạn mà chơi, không phân biệt thể chế. Cùng một thể chế mà TQ luôn tìm cách lấn lướt thôn tính Việt nam, còn như Bắc Triều tiên, một cây tầm gửi của TQ, làm được trò trống gì.
    Không biết cát hạ nghĩ thế này có đúng không, từ khi Chủ Tịch Hồ Chí Minh qua đời, thể chế của ta cũng “hao hao” thời vua Lê chúa Trịnh, đó cũng là nguyên nhân dẫn đến tình trạng hiện nay, mong các nhà Sử gia nghiên cứu, đánh giá giúp, đây cũng là bế tắc của chúng ta, đây cũng là điểm yếu của chúng ta. Mọi sự việc đều phải vận động, những cái hôm qua là tốt, là ưu việt, hôm nay chưa hẳn đã tốt, thậm chí còn trì trệ, kìm hãm sự tiến hoá của lịch sử. Cát hạ mạnh dạn bày tỏ như vậy. Xin cảm ơn.
    Chiến Binh

  9. Hồ Xuân Sơn từng lớn tiếng dằn mặt, khi Nhật chưa xử án vụ các nhà thầu Nhật Bản hối lộ để trúng thầu trong dự án đại lộ Đông – Tây (vụ CPI, TP HCM – vụ Huỳnh Ngọc Sĩ & Lê Quả), báo chí 2 nước không nên đưa tin (!). Sơn cứ tưởng ở Nhật báo chí cũng bị định hướng!
    Nhưng có lẽ không nên chĩa mũi dùi công kích vào cá nhân Sơn. Đặc phái viên nào thì cũng chỉ là cái loa của cấp trên mà thôi.
    Đầu thập niên 1990, dù máu chiến sĩ Trường Sa chưa khô sau trận chiến 1988, lo ngại làn sóng dân chủ ở Liên Xô và Đông Âu tràn sang, uy hiếp các thể chế độc tài, tập thể lãnh đạo cao nhất đã cam tâm sang Bắc Kinh cầu viện, nguyện làm kiếp Lê Chiêu Thống, Trần Ích Tắc nhục nhã, cốt giữ ngai vàng cho các “vua tập thể” đương quyền (xin xem hồi ký Trần Quang Cơ – cựu Thứ trưởng Ngoại giao VN – có trên mạng). Từ dạo ấy, nhất nhất nhân sự, bộ máy lãnh đạo, đều có lệ trình Bắc Kinh phê duyệt. Bầu bán xong phai sang báo cáo. Tiện đà, Bắc Kinh cho người chui sâu, luồn cao, khống chế VN toàn diện. Quan nào chẳng tham nhũng, Bắc Kinh chỉ cần nắm lãnh đạo Tổng cục 2, ổng cục 2 nắm gót chân asin các quan, đố quan nào dám cựa?
    Chỉ có cách mạng dân chủ kiểu hoa nhài của nhân dân, mở đầu bằng các cuộc biểu tình sôi động, mới cứu được VN khỏi vòng nô lệ của đói nghèo, tăm tối, khỏi ách độc tài, tham nhũng, làm chư hầu cho bọn người ăn thịt cả con mình đẻ ra (xem Mao Trạch Đông nghìn năm công tội – tác giả là đại tá quân giải phóng nhân dân TQ – TTXVN đã dịch và phát hành nội bội từ năm 2009 – đã có trên mạng).

    • Phải nhắc lại mọi chuyện bắt đầu từ hành trình “ra đi tìm đường cứu nước“ của NAQ/HCM. Miễn sao được làm vua mà không cần thủ đoạn nào, nhờ cậy mọi thế lực. Về chuyện gần công hàm PVĐ tháng10/58, ai có thử để ý thêm một chi tiết là đoàn 559, đơn vị đầu tiên xâm nhập miền Nam. Như tên gọi, hoạt động từ tháng 5/1959. Cả 2 điều này chứng tỏ âm mưu kế hoạch “giải phóng miền Nam” bằng vũ lực đã có từ lâu trước 1959 mấy năm. Vậy sao mọi người đều được học là Mỹ Diệm ra luật 10/59 ” lê máy chém” khắp miền Nam, nên nhân dân ta phải nổi dậy 1959/1960? V/đề quyết tâm gp miền Nam bằng vũ lực hay dỡ thế nào thì đó là chuyện đã rồi, thuộc về bàn cãi lịch sử. Điều cần ôn lại ở đây là nếu là chính đáng, hợp “nguyện vọng nhân dân”, thích hợp “xu hướng thời đại” thì cần gì phải che dấu? Luôn miệng chửi Gia Long Nguyễn Ánh là “cởi rắn căn gà nhà” khi N Ánh thuê mượn binh lực Pháp, tuy rằng một tất đất cũng không mất. Sau đó tự mình che che dấu dấu dâng đất dâng biển, không phải một ngày, một lần.Đã mấy chục năm nay, và vẫn còn tiếp diễn!

  10. Đã có Hiệp định Pháp – Thanh rồi, nếu có lợi hơn thì ký hiệp định mới, còn không cứ lấy hiệp định đó mà thi hành việc gì mà phải mất cả tỉnh …. Thái Bình.
    Không thể hiểu nổi!

  11. “Người chủ” nhân dân đang canh giữ nhà phía trước, bọn “đầy tớ” PVĐ, Nông Đ.Mạnh, HXS bán nước cửa sau (và còn bao nhiêu nữa đã và sắp xuất đầu lộ diện ? ). Thật là nhục nhã! Tội ác của chúng “trúc Nam Sơn ghi không hết tội, nước Đông Hải rửa chẳng sạch mùi” ( Nguyễn Trãi- BNĐC ).
    – Rất mong các trang mạng và blog khác phổ biến sâu rộng bài viết của bs để càng nhiều tầng lớp nhân dân thấy rõ bộ mặt nhớp nhúa của các tên phản quốc.

  12. Tôi đọc bài phỏng vấn Giáo sư Hồ Trọng Ngũ rất hay. Xin trích vài đoạn tôi ưng ý nhất:

    “Cần công khai rất nhiều vấn đề để nhân dân hiểu tình hình. Kinh nghiệm cho thấy, triều đại nào tập trung và thống nhất được lòng dân thì đều hùng mạnh và chiến thắng được ngoại bang.

    Nếu có sự thống nhất ý chí trên dưới một lòng thì không sức mạnh ngoại bang nào khuất phục được.

    Hiện nay, cần phải một cơ chế thông tin đầy đủ hơn để tạo đồng thuận cao trong toàn xã hội. Hơn nữa, việc công khai cũng là để cho mọi người có được một tâm thế vững vàng, tránh hoang mang, phán đoán sai lệch tình hình”.

    “Lâu nay, để giữ hòa hiếu với Trung Quốc nên ta đã chấp nhận là một người “đồng chí”. Nhưng xin nhắc lại là một Trung Quốc có hai chế độ thì họ không có nhu cầu quan tâm đến chủ nghĩa xã hội hay chủ nghĩa cộng sản ở Việt Nam. Mục đích của họ là lợi dụng luận điểm rằng cả Việt Nam và Trung Quốc đều có Đảng cộng sản để dễ bề qua mắt người dân Việt Nam rằng ta là đồng chí của họ. Trong khi đó, họ lại gặm nhấm từng mẩu đất. Đây là luận điệu rất nguy hiểm mà nếu nhân dân không hiểu được hết để giải thích thì bạn bè quốc tế cũng có thể hiểu sai”.

    Rõ ràng chính phủ có dấu diếm thông tin. Ngay cả người trong cuộc như GS Ngũ cũng nói vậy. Hãy nói cho người dân chúng tôi biết kết quả đàm phán biên giới phía bắc. Tại sao không công bố bản đồ như đã hứa? Chỉ khi nào công bố toàn bộ kết quả đàm phán và bản đồ thì người dân chúng tôi mới an tâm.

  13. Ông không nên gọi TQ là “kẻ thù”. Kẻo bị ghép tội. TQ là bạn với 16 chữ vàng. Ai là kẻ thù của bạn cũng là kẻ thù của ta. Cắt cáp, bắt dân chài, chia thác Bản Giốc,vẽ đường lưỡi bò, chuyện đùa giữa hai người bạn mà thôi, ông à.

  14. [...] – Trọng Thủy và thiếu minh bạch (BS Ngọc). “Ai cũng biết rằng Tân Hoa Xã muốn nói với thế giới rằng ông Hồ Xuân Sơn đã tán thành chủ quyền của Trung Quốc, đã tán thành cái công hàm tai hại của ông Phạm Văn Đồng.” Và đọc vô để nghĩ về cái lai lịch Hồ Xuân Sơn, đọc thêm trích đoạn phản hồi của độc giả NCB bữa qua: “Mong quốc hội phải thấy được, phải rất cảnh giác với con người thiếu bản lĩnh đó (tôi cảm nhận như thế qua cách nói chuyện như ngủ gục mà trả bài của ông ta trên TV,) nhưng mà lại gần gủi và được đào tạo, hưởng ân huệ của “bạn” hơn 20 năm qua. Bọn Hoa Nam Tình báo khi chọn người VN để cài đặt sẳn, để đào tạo nhằm phục vụ cho tương lai xa, thì bọn chúng sẽ chọn tầng lơp nào thích hợp hơn là sinh viên ngành tiếng Trung ?” [...]

  15. Mỉa mai thay cho câu nói mà đcs cho là ” Đanh ngôn ” – Đ chứ không phải D – :

    * Các Vua Hùng đã có công dựng Nước , Bác Cháu ta phải cùng nhau giữ lấy nước ”

    Bác Cháu nó đang cùng nhau ” Giữ nước ” đây !!!

    Khốn khổ và nghiệt ngã thay cho Dân Tộc và Tổ Quốc Việt Nam thân yêu , bị điều hành bởi 1 tập đoàn cs chỉ biết lấy quyền lợi của đảng mà quên đi quyền lợi của Quốc Gia , Dân Tộc !

    Lịch Sử Con Cháu Việt Nam Muôn Đời Sẽ Nguyền Rủa cái đcsvn bạc nhược này !!!

  16. Rất cám ơn bài nhận định của bsngoc


Categories

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 61 other followers

%d bloggers like this: