Posted by: bsngoc | 29/11/2010

Đâu rồi y đức của người thầy thuốc

Sưu tầm được bài này từ một trang web có tên là danlambao vì thấy người viết mô tả một cách sống động đối xử của những người gọi là “bác sĩ” ở Bệnh viện Phú Thọ. Chắc không cần phải bình luận gì thêm, bởi câu chuyện nói lên tất cả. Chỉ muốn ghi thêm rằng câu chuyện như thế này không phải là hiếm ngay tại các bệnh viện trên địa bàn thuộc TPHCM này.

Bsngoc

****

Đâu rồi y đức của người thầy thuốc bệnh viện Đa Khoa Phú Thọ!?

Nghe người dân kêu ca phàn nàn nhiều về y đức của các “thầy thuốc” bệnh viện Phú Thọ, đặc biệt là các y bác sĩ khoa nhi. Nhưng đây là lần đầu tôi mắt thấy tai nghe.

Sáng ngày 23 tháng 11/ 2010 tôi đưa con gái lên bốn tuổi đến khám bệnh tại phòng khám đa khoa bệnh viện Phú Thọ.Vì cháu bị ho gần hai tuần, ở nhà chúng tôi đã mua các loại thuốc kháng sinh ở hiệu thuốc uống mãi mà vẫn chẳng khỏi. Nghe tôi kể tình trạng bệnh của cháu, bác sĩ phòng khám nói với tôi nên cho cháu vào nằm điều trị tại khoa Nhi. Tôi có nói với bác sĩ là hoàn cảnh gia đình rất neo, xin bác sĩ kê đơn thuốc cho cháu về điều trị tại nhà. Bác sĩ khuyên tôi nên cho cháu vào nằm viện để tiêm. Nếu vì neo thì có thể xin với khoa cho điều trị ngoại trú. Nghĩa là hàng ngày đến bệnh viện tiêm thuốc rồi về nhà nghỉ ngơi cũng được. Nghe bác sĩ nói như vậy nên tôi làm thủ tục cho cháu vào khoa Nhi điều trị. Khi vào khoa tôi được bác Sĩ khoa nhi viết cho một loạt giấy tờ đi xét nghiệm máu, nước tiểu, chiếu chụp tim phổi. Sau đó tôi có đặt vấn đề với bác sĩ điều trị xin cho cháu được điều trị ngoại trú. Một bác sĩ nữ chừng 50 tuổi tóc nhuộm hung, mắt xanh, môi đó ngồi ngửa đầu cho sinh viên thực tập nhổ tóc ngứa nói: “Không được, đã vào đây thì phải ở đây 24/ 24”. Tôi hỏi: Thế cháu nằm giường nào thưa bác sĩ? Nữ bác sĩ vẫn ngồi cho sinh viên nhổ tóc sâu chỉ tay vào một sinh viên nam: “Thằng kia đi chỉ giường!”

Tôi được cậu sinh viên đưa đến giường bệnh đã có hai bố con cháu bé nằm. Tôi có hỏi: Các cháu nằm điều trị ở đây được y bác sĩ chăm sóc như thế nào?

Người bố đang chăm con nói: “Một ngày tiêm một hoặc hai lần, buổi sáng thì từ 8 giờ, nếu ai được tiêm buổi chiều thì khoảng 2.30. Còn buổi tối thì chỉ có sinh viên thực tập đến cặp nhiệt độ, thế thôi. Anh ấy nói với tôi: Nếu nhà bác ở gần đây thì cho cháu về nhà nghỉ ngơi lúc nào tiêm thì đến. Tôi hỏi: Về nhà thế nhỡ bác sĩ đi kiểm tra không thấy thì sao?

–   Ở đây nhiều người cũng làm thế, chẳng thấy làm sao đâu. Thấy anh ta đang soạn các hộp thuốc trên giường tôi hỏi:

–   Các cháu được cấp nhiều thuốc một lúc thế cơ à?

–   Đâu có, đây là thuốc chúng cháu phải mua ngoài đấy.

–   Tại sao đã nằm viện điều trị lại còn phải đi mua thuốc ngoài?

–   Thuốc trong bệnh viện thì làm sao mà khỏi được ? Đây là các bác sĩ kê đơn cho đi mua đấy.

Tối hôm đó tôi có việc phải đi công tác, ở nhà còn có hai mẹ con nên mẹ cháu phải đưa cháu về nhà ngủ để trông nhà. Sáng hôm sau 24/11/2010, 7. 30 phút vợ tôi đưa cháu ra bệnh viện để tiêm. Ngồi chờ đến gần 10 giờ, hết bệnh nhân tiêm rồi mà vẫn chẳng thấy bác sĩ gọi tên vào tiêm, vợ tôi có hỏi: Sao cháu nhà tôi vẫn chưa được tiêm thưa bác sĩ?

–   Chị đi ra, chị sang mà hỏi bác sĩ ấy ! Cô y tá quát lên.

Vợ tôi sang gặp bác sĩ trực hỏi:

–   Thưa bác sĩ, cháu Trinh hôm nay có được tiêm không ạ ?

–   Nhà chị trốn viện về nên chúng tôi cắt thuốc rồi!

–   Hôm qua nhà tôi đi vắng không có ai ở nhà nên tôi cho cháu về nhà ngủ. Xin bác sĩ thông cảm, tiêm thuốc cho cháu ạ – Vợ tôi năn nỉ.

–   Không tiêm nữa ! Đã trốn viện về thì thôi không tiêm nữa. Làm thủ tục ra viện.

–   Đang tiêm dở dang mà cắt không tiêm nữa như thế có bị nhờn thuốc không ạ? Vợ tôi hỏi.

–  Tôi không biết. Bác sĩ trả lời.

Vợ tôi gọi điện cho tôi, nói là do tối hôm qua vì không ngủ ở bệnh viện nên họ cắt thuốc rồi, không tiêm cho con nữa. Tôi nói: Em cứ xin họ tiêm cho con. Vợ tôi bảo đã nói hết nhẽ rồi nhưng họ vẫn không cho. Sau đó vợ tôi đưa cháu về nhà.

Đang đi công tác sốt ruột quá tôi đành xin phép về trước. Về đến nhà tôi lại đưa cháu xuống bệnh viện để xin cho cháu được tiêm.

Bước vào phòng, tôi thấy một cô y tá đang ngồi viết gì đó trên bàn, một thanh niên nằm trên giường dạng hai chân buông thõng xuống đất.

–  Xin lỗi cho tôi hỏi ở đây có bác sĩ trực không ạ ?

Cô y tá quay sang chỉ vào thanh niên vẫn đang nằm trên trường.

–  Đây, bác sĩ đây.

Người thanh niên trên ngực đeo thẻ “Bác sĩ Vũ Tư Trường” ngồi dậy. Tôi tự giới thiệu:

–   Tôi là bố của cháu Trinh. Tôi nghe nói cháu bị cắt thuốc rồi phải không ạ ?

–  Nhà anh cho bệnh nhân về, tối hôm qua chúng tôi đi kiểm tra không thấy nên hôm nay cắt thuốc rồi.

–  Xin bác sĩ thông cảm, hôm qua tôi đi vắng nên nhà tôi cho cháu về nhà ngủ. Tôi biết như thế là sai. Xin bác sĩ tiêm cho cháu ạ.

–   Không được, bây giờ làm thủ tục cho ra viện đi.

–   Vậy xin hỏi bác sĩ, với lương tâm của của một người thầy thuốc “trị bệnh cứu người”, “lương y như từ mẫu” xin bác sĩ cho biết: việc bệnh nhân về nhà ngủ một đêm trong tình trạng bệnh không nặng lắm, (không ở đây để cho sinh viên thực tập đo nhiệt độ và bệnh nhân chen chúc nhau ngủ trên một chiếc giường đơn) với việc bác sĩ đang tiêm thuốc kháng sinh được một mũi tiêm cho người bệnh rồi không tiêm nữa thì việc nào nguy hiểm đến sức khỏe, tính mạng con người hơn ạ?

–  Tôi không biết. Nếu hôm qua xảy ra việc gì thì ai đi tù thay cho tôi ? Bác sĩ Vũ Tư Trường hỏi lại.

Không còn gì để nói nữa, tôi đành phải cho cháu về để chữa cho cháu ở một phòng khám tư nhân bên ngoài mặc dù cháu đang được hưởng chế độ bảo hiểm y tế của nhà nước.

Lòng tôi nặng trĩu một câu hỏi: Chẳng lẽ mười điều y đức của những người thầy thuốc xã hội chủ nghĩa mà chúng ta vẫn đọc được trong những pa nô rất đẹp được gắn trong khắp các khoa phòng của bệnh viện này hay trên những khẩu hiệu rất hoành tráng được gắn trang trọng trên cổng vào bệnh viện “Lương y như từ mẫu” là như thế này hay sao?!

Dân đen, Phú Thọ


Responses

  1. Ui trời vào Bạch Mai hôm nay , đây là nơi xin tiền bệnh nhân công khai đến thế

  2. Nói đến y đức ngày nay tôi cũng bức xúc với tình trạng vì thành tích thi đua mà bất chấp, (tại bệnh viện y học cổ truyền tỉnh Tây ninh) để có số liệu cho đề tài nghiên cứu khoa học nên đưa vào chẩn đoán theo ý của đề tài mà bỏ qua sự trung thật, tiếc thay tại bệnh viện đó có một nhóm y sinh đang thực tập, không dám hỏi BS (sao chẩn đoán lạ vậy) mà chỉ bảo nhau không hiểu là thế nào? Bệnh nhân nam cao to mập nặng 76kg với chẩn đoán Y học hiện đại : thoái hóa cột sống/ rối loạn lipid máu và theo Y học cổ truyền thì cho là thể bệnh Can thận âm hư để nghiên cứu đề tài, một bệnh nhân nữ tổng trạng mập thấp người cũng được chẩn đoán như vậy và dùng bài thuốc ( lục vị) của đề tài nghiên cứu nên bà thường xuyên nặng bụng ăn chậm tiêu. Đây chỉ là một số trường hợp điển hình gây khó hiểu cho y sinh thực tập nhưng với chẩn đoán cố tình sai, áp đặt cho người bệnh uống thuốc và tất cả thiệt thòi cũng rơi vào người bệnh thôi.


Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Categories

%d bloggers like this: